<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>nanowings BLOG &#187; Truyện Ngắn</title>
	<atom:link href="http://www.nanowings.de/tag/truy%e1%bb%87n-ng%e1%ba%afn/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nanowings.de</link>
	<description>Web Design, XHTML/CSS - Me, Myself and Blogging!</description>
	<lastBuildDate>Sun, 11 May 2008 08:34:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8.4</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Bức thư tình cuối cùng</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/18/last-letter/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/18/last-letter/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Dec 2007 23:09:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tiendung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/18/last-letter/</guid>
		<description><![CDATA[Em ạ! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em

Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Em ạ! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em</p>
<ol>
<li>Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.</li>
<li>Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.</li>
<li>Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.</li>
<li>Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.</li>
<li>Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.</li>
<li>Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.</li>
<li>Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.</li>
<li>Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.</li>
<li>Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.</li>
<li>Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.</li>
<li>Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.</li>
<li>Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.</li>
<li>Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).</li>
<li>Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.</li>
<li>Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.</li>
<li>Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.</li>
<li>Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.</li>
<li>Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.</li>
<li>Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.</li>
<li>Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.</li>
<li>Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.</li>
<li>Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.</li>
<li>Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.</li>
<li>Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”</li>
<li>Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.</li>
<li>Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.</li>
<li>Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.</li>
<li>Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.</li>
<li>Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.</li>
<li>Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.</li>
<li>Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.</li>
<li>Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.</li>
<li>Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.</li>
<li>Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.</li>
<li>Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.</li>
<li>Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.</li>
<li>Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.</li>
<li>Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,  em lại bảo anh ít nói.</li>
<li>Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.</li>
<li>Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.</li>
<li>Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.</li>
<li>Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.</li>
<li>Có gì anh cũng đều muốn kể cho em nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.</li>
<li>Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.</li>
<li>Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.</li>
<li>Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.</li>
<li>Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.</li>
<li>Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.</li>
<li>Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.</li>
<li>Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.</li>
</ol>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/18/last-letter/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một ngày mới đang bắt đầu</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/18/new-day-beginn/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/18/new-day-beginn/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Dec 2007 23:08:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tiendung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/18/new-day-beginn/</guid>
		<description><![CDATA[Ngoài sân ,những chú gà mắt nhắm mắt mở đi tìm thức ăn và sỏi đá để tọng căng diều.Duy chỉ co Trống choai là không màng đến,bởi hắn đang mang trong mình &#8220;khát vọng truyền nhân&#8221;.Vì các em mái tơ đông quá,hắn lại chỉ một mình,nên phải dở bài lừa.Hắn liên tục mổ xuống [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Ngoài sân ,những chú gà mắt nhắm mắt mở đi tìm thức ăn và sỏi đá để tọng căng diều.Duy chỉ co Trống choai là không màng đến,bởi hắn đang mang trong mình &#8220;khát vọng truyền nhân&#8221;.Vì các em mái tơ đông quá,hắn lại chỉ một mình,nên phải dở bài lừa.Hắn liên tục mổ xuống đất,mỏ ngoác lên:</p>
<p>-&#8221;Thóc thật ! Thóc thật !&#8221;</p>
<p>Rồi một em tưởng bở chạy lại,lập tức bị Trống choai nhảy lên &#8220;đạp mái&#8221;.Lũ gà con trông thấy kinh hoàng hét lên :</p>
<p>-&#8221;Khiếp &#8230;! Khiếp&#8230; ! &#8221;</p>
<p>Cụ Chó ,hàm răng đã rụng quá nửa nhướng đôi tròng mắt lồi to vì bị viễn mà không đeo kính lên hỏi to:</p>
<p>-&#8221;Đâu&#8230;Đâu ? Đâu&#8230;âu ?&#8221;</p>
<p>Bà Ngan già nghe hỏi chạy ra xem,nhìn thấy đứa cháu yêu bị tai nạn,không biết lam sao đành la :</p>
<p>-&#8221;Kíu&#8230;!Kíu&#8230;!Kíu&#8230;!&#8221;</p>
<p>Nghe tiếng la hét ồn ào,chị Vịt trốn con đang tắm dưới sông cùng nhân ngãi vội phi thân lên bờ,nhanh đến nỗi không kịp mặc lại áo lông,lạch bạch chạy ra sân trước.Nhìn thấy cảnh hỗn loạn đó,chị bĩu môi tức giận vì bị phá đám,liền quạt thẳng vào mặt bà già lắm điều:</p>
<p>-&#8221;Mặc..Mặc!Mặc..Mặc..!&#8221;</p>
<p>Vậy là không ai can thiệp để mặc Trống choai hành sự.Xong việc,hắn ta nhảy lên bờ rào vươn vai,giũ đôi cánh dọn giọng khoan khoái gáy to:</p>
<p>-&#8221;Trên đời chỉ có thế mà thôi&#8230;&#8230;&#8230;..!&#8221;</p>
<p>Sau tai nạn ấy 9 tháng 10 ngày ,em Mái tơ sinh hạ ra hơn chục quả trứng.Bà Ngan già ế chồng sang thăm cháu gái.Tủi hổ vì sinh ra hơn chục đứa con ngoài giá thú,lại thêm cái đau đớn khi vượt cạn,em Mái tơ khóc lóc:</p>
<p>-&#8221;Cục..cục.. cục..cục&#8230;cục&#8230;cục ta cục tác&#8230;!<br />
- &#8220;Cục..cục.. cục..cục&#8230;cục&#8230;Vừa đau vừa rát&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.!&#8221;</p>
<p>Thế rồi xuân qua,hè đến,sự việc kia chìm vào qên lãng&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p>Một ngày mới lại bắt đầu!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/18/new-day-beginn/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>2 lý do đàn ông uống rượu</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/18/drinkalcohol/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/18/drinkalcohol/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Dec 2007 23:08:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/18/drinkalcohol/</guid>
		<description><![CDATA[
“Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc là họ đang vui, hoặc là vì họ đang buồn”.Ngoài ra&#8230;
Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: hoặc là họ chưa có vợ, hoặc là họ đã có vợ!
Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc là họ chưa uống lần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<ul>
<li>“Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc là họ đang vui, hoặc là vì họ đang buồn”.Ngoài ra&#8230;</li>
<li>Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: hoặc là họ chưa có vợ, hoặc là họ đã có vợ!</li>
<li>Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc là họ chưa uống lần nào nên tập uống, hoặc là do đã từng uống (nên&#8230; thèm)!</li>
<li>Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc là họ đang muốn giao lưu kết bạn, hoặc là họ muốn tạm xa bạn bè cho yên tĩnh!</li>
<li>Đàn ông thường uống rượu vì 2 lý do: Hoặc vì vợ nói nhiều, hoặc vì mấy ngày nay vợ&#8230; không nói gì!!!</li>
</ul>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/18/drinkalcohol/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Người cha được tạo ra như thế nào</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-9/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-9/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:30:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/ng%c6%b0%e1%bb%9di-cha-d%c6%b0%e1%bb%a3c-t%e1%ba%a1o-ra-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao/</guid>
		<description><![CDATA[Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc: “Thưa ngài, tại sao nguời cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Khi ông Trời bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc: “Thưa ngài, tại sao nguời cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con thì phải quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn những đứa con mình lại phải cúi nguời. Thật bất tiện!”. Trời trầm ngâm một chút rồi gật gù: “Ngươi nói có lý. Thế nhưng nếu ta để cho nguời cha chỉ cao bằng những đứa con, thì lũ trẻ sẽ biết lấy ai làm tầm cao mà vươn tới?”. Thấy Trời nặn đôi bàn tay nguời cha to và thô ráp, vị nữ thần lại lắc đầu buồn rầu: “Ngài có biết đang làm gì không? Những bàn tay to lớn thường vụng về. Với đôi bàn tay ấy, nguời cha chật vật lắm mới có thể găm kim băng đóng tã, cài nút áo cho con trai, thắt chiếc nơ hồng cho con gái. Bàn tay ấy không đủ khéo léo để lấy những mảnh dằm nằm sâu trong da thịt mềm mại của trẻ”. Ông Trời mỉm cuời đáp: “Nhưng đôi bàn tay to lớn vững chãi đó sẽ dìu dắt bọn trẻ qua mọi sóng gió, cho tới lúc chúng trưởng thành”.</p>
<p>Vị nữ thần đứng bên cạnh nhìn Trời nặn nguời cha với một đôi vai rộng, lực luỡng. “Tại sao ngài phí thế?”, nữ thần thắc mắc. “Thế người cha sẽ đặt con ngồi đâu khi phải đưa nó đi xa? Lấy chỗ đâu cho đứa con ngủ gật gối đầu, khi đi xem xiếc về khuya?”. “Quan trọng hơn, đôi vai đó sẽ gánh vác cả gia đình”, ông Trời đáp.</p>
<p>Ông Trời thức trắng đêm để nặn cho xong nguời cha đầu tiên. Ngài cho tạo vật mới ít nói, nhưng mỗi lời phát ra là một lời quyết đoán. Tuy đôi mắt của nguời cha nhìn thấu mọi việc trên đời, nhưng lại bình tĩnh và bao dung. Cuối cùng khi đã gần như hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt. Nhưng sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng đi. Thành ra người đời sau không mấy khi thấy được những giọt lệ hiếm hoi của nguời cha, mà chỉ có thể cảm và đoán được rằng ông ta đang khóc.</p>
<p>Xong việc, ông Trời quay lại nói với nữ thần: “Ngươi thấy đó, người cha cũng đáng yêu như nguời mẹ mà ta đã dồn bao công sức để tạo ra”</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cha tôi</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/cha-toi/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/cha-toi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:28:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/cha-toi/</guid>
		<description><![CDATA[Khi ấy, tôi 16 tuổi. Vào một buổi sáng, cha nhờ tôi lái xe đưa ông tới ngôi làng Mijar hẻo lánh cách nhà 18 dặm bảo tôi đưa xe đi tu sửa ở một gara gần đó. Vì vừa mới tập lái xe và cảm thấy đây là cơ hội tốt để thực hành [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Khi ấy, tôi 16 tuổi. Vào một buổi sáng, cha nhờ tôi lái xe đưa ông tới ngôi làng Mijar hẻo lánh cách nhà 18 dặm bảo tôi đưa xe đi tu sửa ở một gara gần đó. Vì vừa mới tập lái xe và cảm thấy đây là cơ hội tốt để thực hành nên tôi đồng ý ngay. Tôi chở cha tới ngôi làng và hứa tới đón ông vào 4h chiều rồi đưa xe tới gara. Vì phải mất vài tiếng đồng hồ đợi nên tôi quyết định mua vé vào rạp chiếu phim bên kia đường. Bị cuốn hút vào bộ phim, tôi quên mất ý niệm về thời gian và khi giật mình liếc đồng hồ thì đã 6h rồi…</p>
<p>Tôi biết thế nào cha cũng giận khi biết tôi đã đi xem phim và có thể sẽ không bao giờ cho tôi tự lái xe nữa, nên tôi liền nghĩ ra một vài hỏng hóc khác của xe để giải thích lí do chậm giờ của mình.</p>
<p>Tôi lái xe đến chỗ hẹn và nhìn thấy cha đang đứng chờ một cách nhẫn nại ở góc đường. Tôi xin lỗi ông vì đến muộn và nói rằng tôi đã cố gắng đến sớm nhất như có thể nhưng xe cần một vài sửa chữa khác. Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt ông nhìn tôi khi ấy…</p>
<p>- Cha rất thất vọng vì con đã phải dối cha, Jason.</p>
<p>- Sao cơ ạ! Đó là sự thực mà cha.</p>
<p>Ông nhìn lại tôi:</p>
<p>- Khi con không tới đúng giờ, cha đã gọi điện cho gara để hỏi xem có vấn đề gì xảy ra không và họ nói là con chưa tới lấy xe.</p>
<p>Cảm giác có lỗi choán lấy tâm hồn tôi và tôi liền thú nhận với cha về lí do thật sự tôi bị muộn.</p>
<p>- Cha rất giận không phải với con mà với bản thân mình. Cha nhận ra rằng cha đã không phải là một người cha tốt. Sau bao nhiêu năm con vẫn cảm thấy phải nói dối cha. Thật đau lòng khi nuôi nấng đứa con trai mà thậm chí đã không thể nói thật với cha của mình. Giờ đây cha sẽ đi bộ về nhà và suy nghĩ xem mình đã làm sai điều gì trong suốt bấy nhiêu năm.</p>
<p>- Nhưng cha ơi, từ đây về nhà tới 18 dặm. Trời lại tối rồi, cha không thể đi bộ được.</p>
<p>Tất cả sự phản đối, lời xin lỗi của tôi đều vô dụng . Tôi đã làm cha phải thất vọng và tôi cũng đã học được bài học đau đớn nhất trong đời. Cha bắt đầu đi dọc con đường đen tối đầy bụi và gió. Tôi từ từ lái xe sau ông, cầu xin suốt chặng đường hi vọng ông sẽ tha thứ , nhưng cha tôi vẫn rảo bước yên lặng vẻ trầm tư khắc khổ. Hình ảnh cha bước đi đầy mệt mỏi và đau đớn là những ký ức mà tôi không bao giờ quên. Nhưng đó cũng là bài học ý nghĩa nhất vì tôi đã không bao giờ nói dối ông kể từ đó.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/cha-toi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cậu bé chờ thư</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-8/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-8/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:27:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/c%e1%ba%adu-be-ch%e1%bb%9d-th%c6%b0/</guid>
		<description><![CDATA[Hồi đó tôi làm giáo sư một trường trung học con trai. Một học sinh tên là Bob, trái hẳn với các bạn, không bao giờ nhận được một bức thư nào cả. Vậy mà buổi chiều nào em cũng mau chân nhất, chạy lại chỗ đặt các hộc riêng chăm chú ngó vào hộc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hồi đó tôi làm giáo sư một trường trung học con trai. Một học sinh tên là Bob, trái hẳn với các bạn, không bao giờ nhận được một bức thư nào cả. Vậy mà buổi chiều nào em cũng mau chân nhất, chạy lại chỗ đặt các hộc riêng chăm chú ngó vào hộc của em cho tới khi thư phát hết rồi mới quay ra.</p>
<p>Không phải là gia đình em quên em đâu. Tiền ăn ở trong trường, tiền tiêu vặt của em vẫn gởi tới đều đều đúng hạn. Tháng sáu, ông Hiệu trưởng nhận được thư xin cho em đi nghỉ ở một trại hè. Thì ra viên thư ký của thân phụ em lãnh nhiệm vụ lo cho em tất cả những chi tiết dó.</p>
<p>Nhưng song thân em không ai viết cho em một bức thư nào cả. Khi em kể lể với tôi rằng ba má em đã ly thân nhau, tôi mới hiểu tất cả nguyên do. Và tội nghiệp em, em vẫn tiếp tục trông thư một cách tuyệt vọng. Tôi thường đem tình cảm sầu thảm của em ra nói với một ông bạn đồng nghiệp, ông Joe Hargrove. ông ấy bảo:</p>
<p>- Nếu em đó ít lâu nữa mà không nhận được bức thư nào cả thì đáng ngại cho em lắm, có thể tai hại.</p>
<p>Thế rồi một bạn học thân nhất của em, tên là Laurent nảy ra một sáng kiến. Laurent ở trong một gia đình hòa thuận, có hạnh phúc, tuần nào cũng nhận được nhiều bức thư của cha mẹ, cả của anh chị em nữa. Một hôm Bob rầu rĩ ngó xấp thư Laurent cấm trong tay. Laurent thấy vậy, bảo ngay:</p>
<p>- Bob, vô trong phòng tôi di, tôi đọc thư của má cho Bob nghe.</p>
<p>Một lát sau tôi thấy hai em ngồi sát nhau cùng bàn tán về bức thư đó. Chiều hôm sau tôi nhận thấy khi phát thư, Bob chẳng những ngó hộc của em mà còn ngó hộc của Laurent nữa. Bob hỏi bạn:</p>
<p>- Lại có thư của má anh nữa hả?</p>
<p>- Không, hôm nay là thư của chị tôi.</p>
<p>Rồi Bob hỏi một bạn khác:</p>
<p>- Anh có thư của má anh không?</p>
<p>- Có !</p>
<p>- Anh cho tôi đọc chung với nhé?</p>
<p>- Ừ! Để tôi đọc lớn tiếng lên nhé!</p>
<p>Từ hôm đó, Bob tha hồ đọc thư của bạn. Khắp tứ phía nhao nhao lên:</p>
<p>- Ê, Bob, hôm nay muốn đọc thư của má không?</p>
<p>Tụi con trai đôi khi có vẻ tàn nhẫn, không giữ ý gì cả, nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy một em nào thốt một lời mỉa mai bóng gió hay chế giễu gì em Bob cả. Một hôm tôi kinh ngạc nghe em Bob tự do hỏi ngay Laurent:</p>
<p>- Hôm nay chúng mình có thư không?</p>
<p>Như vậy có dễ thương không chứ! Nên thưởng cho các em nhiều kẹo, nhiều bi mới phải ! Laurent mỉm cười đáp liền, không hề do dự:</p>
<p>- Có, hôm nay chúng mình có một bức.</p>
<p>Chuyện đó làm cho ông Joe Hargrove quyết tâm hành động. Tôi thì tôi cho má em Bob là hạng người ra sao rồi. Nhưng ông Joe đã gặp bà ta nhiều lần, định làm liều xem sao. Một hôm ông ta lại kiếm tôi, tay cầm sáu bức thư đánh máy và sáu bao thư đề địa chỉ của Bob, dán cò sẵn sàng. ông ta bảo:</p>
<p>- Coi này, tôi gởi cho bà Lennoux đây. Bà ta chỉ cần ký tên: &#8220;Má của con&#8221; rồi mỗi tuần bỏ một bức vào thùng thư.</p>
<p>Tôi đọc những bức thư đó. Viết được lắm, ít bữa sau, Bob cũng lại ngong ngóng đợi ở chỗ đặt các hộc riêng, nhưng chú hết ý vào cái hộc của Laurent. Bỗng học sinh lãnh việc phát thư, la lên:</p>
<p>- Ê, Bob, mày có thư này ! Có thư này!</p>
<p>Bob nhẹ nhàng đưa hai tay lên, cử chỉ y hệt một thiên thần đương cầu nguyện, để đỡ lấy bức thư. Em nói ,như thể vẫn chưa tin:</p>
<p>- Ờ có tên tôi ngoài bao thư nè!</p>
<p>Rồi em la lên:</p>
<p>- A ! Tôi cũng có thư! Tôi cũng có thư! Anh em ơi, có ai muốn đọc thư của tôi không?</p>
<p>Những đứa khác cũng vui mừng, đồng thanh la lớn:</p>
<p>- Có ! Có ! Bob, đọc thư của bồ lên, đọc lên?</p>
<p>Cuộc phát thư tức thì tạm ngưng lại. Chúng đun Bob lên cho đứng trên một cái bàn rồi cả bọn vây chung quanh. Bob ngập ngừng đọc:</p>
<p>- Con cưng của má !</p>
<p>Rồi ngẩng lên nói:</p>
<p>- Tôi không đọc nhanh được !</p>
<p>Laurent bảo:</p>
<p>- Không sao, Bob! Cứ đọc chầm chậm, càng tốt. Đọc chậm mới hiểu rõ từng chữ chớ.</p>
<p>Và Bob chậm chạp đọc bức thư đó, lời lẽ âu yếm như bức thư của bất kỳ bà mẹ nào gởi cho con.</p>
<p>Tháng sáu, buổi phát phần thưởng, tôi thấy má em Bob lại dự. Tôi không ngạc nhiên về điều đó vì, sau khi gởi hết mấy bức thư ông Joe viết sẵn cho rồi, bà ta đích thân viết cho con , quả là một phép màu ! Bob đã cho tôi coi bức thư bà báo trước sẽ tới dự buổi lễ. Phát phần thưởng xong, bà ta kéo tôi ra một chỗ, hỏi tôi:</p>
<p>- Bà thấy thư tôi viết cho cháu được không?</p>
<p>- Được lắm!</p>
<p>Bà ta nói tiếp giọng hơi ngập ngừng:</p>
<p>- Tôi nhờ bà nói về tôi cho cháu Bob nghe&#8230;</p>
<p>- Vợ chồng tôi đã hòa thuận với nhau hơn trước, và chúng tôi tính với nhau nghỉ hè này cho cháu về nhà, và&#8230; chúng tôi sẽ tìm cách hiểu cháu hơn.</p>
<p>- Xin bà yên tâm, tôi sẽ hết sức giúp bà.</p>
<p>Tôi có cần gì nói thêm rằng không có công việc nào làm cho tôi vui bằng công việc đó không?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-8/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tình yêu</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/tinh-yeu/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/tinh-yeu/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:26:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/tinh-yeu/</guid>
		<description><![CDATA[Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô &#8211; [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://www.smileygarden.de/smilie/Dollz-Candy/153.gif" alt="love" align="right" border="0" height="195" hspace="10" vspace="10" width="127" />Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô &#8211; Mark. Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm &#8211; đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?</p>
<p>Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. &#8220;Em bị mù&#8221; mà&#8221;- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -&#8221;Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?&#8221; Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.</p>
<p>Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày&#8230;</p>
<p>Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được. Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.</p>
<p>Thứ ba, thứ tư, thứ năm&#8230; Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: &#8220;Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé!&#8221;. Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:</p>
<p>- Sao anh lại ghen với tôi được?</p>
<p>- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!</p>
<p>- Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?</p>
<p>- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!</p>
<p>Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.</p>
<p>Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/tinh-yeu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những hòn đá cuội</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-7/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-7/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:25:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/nh%e1%bb%afng-hon-da-cu%e1%bb%99i/</guid>
		<description><![CDATA[Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: &#8220;Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm&#8221;. Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: &#8220;Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm&#8221;. Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. &#8220;Cái lọ có đầy chưa?&#8221; &#8211; ông hỏi.</p>
<p>&#8220;Đầy rồi&#8221; &#8211; mọi người đáp. &#8220;Thật không?&#8221; &#8211; ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: &#8220;Cái lọ đầy chưa?&#8221;.</p>
<p>Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: &#8220;Chắc là chưa&#8221;.</p>
<p>&#8220;Tốt!&#8221; &#8211; ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: &#8220;Cái lọ đầy chưa ?&#8221;.</p>
<p>&#8220;Chưa&#8221; &#8211; mọi người nhao nhao. &#8220;Tốt&#8221; &#8211; ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: &#8220;Minh họa này nói lên điều gì?&#8221;.</p>
<p>Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: &#8220;Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!&#8221;</p>
<p>&#8220;Có thể&#8221; &#8211; ông đáp &#8211; Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được&#8221;.</p>
<p>Cái gì là những &#8220;hòn đá cuội&#8221; trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn &#8230; Nhưng nhớ đặt những &#8220;hòn đá cuội&#8221; đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa.</p>
<p>Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những &#8220;hòn đá cuội&#8221; trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-7/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Điều đó rồi cũng qua đi</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-6/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-6/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:23:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>buffalo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/di%e1%bb%81u-do-r%e1%bb%93i-cung-qua-di/</guid>
		<description><![CDATA[Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: &#8220;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó&#8221;. 
Benaiah trả lời: &#8220;Nếu [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: &#8220;Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó&#8221;. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Benaiah trả lời: &#8220;Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?&#8221;. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Nhà vua đáp: &#8220;Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui&#8221;. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: &#8220;Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?&#8221;. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. &#8220;Nào, ông bạn của ta &#8211; vua Salomon hỏi &#8211; ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?&#8221;. Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: &#8220;Nó đây, thưa đức vua&#8221;. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: &#8220;Điều đó rồi cũng qua đi&#8221;. <o:p></o:p></span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi&#8230;</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-6/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tình thương không lời</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-5/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-5/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:22:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>buffalo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Shot stories]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/tinh-th%c6%b0%c6%a1ng-khong-l%e1%bb%9di/</guid>
		<description><![CDATA[Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: &#8220;Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?&#8221; . <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: &#8220;Cha bạn ở đâu vậy?&#8221;. Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: &#8220;Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!&#8221; . <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng. <o:p></o:p></span></p>
<p style="margin: 6pt 0cm 0.0001pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? , Mấy giờ về? , Xe còn đủ xăng không? , Không, không được đi&#8230; <o:p></o:p></span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US">Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi&#8230;Trừ phi&#8230; Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương yêu bao la đó?</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/viet-shot-story-5/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
