<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>nanowings BLOG &#187; Thinking</title>
	<atom:link href="http://www.nanowings.de/tag/thinking/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.nanowings.de</link>
	<description>Web Design, XHTML/CSS - Me, Myself and Blogging!</description>
	<lastBuildDate>Sun, 11 May 2008 08:34:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8.4</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Nếu bạn đã lập gia đình và không thể chế ngự cơn giận dữ</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/02/12/che-ngu-con-gian-du/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/02/12/che-ngu-con-gian-du/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 12 Feb 2008 17:18:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>buffalo</dc:creator>
				<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/02/12/che-ngu-con-gian-du/</guid>
		<description><![CDATA[
	
	Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 31/07/1994.
Chủ đề dành cho những người đã lập gia đình ngày hôm nay, đó là: chế ngự cơn giận dữ
Kể cả những cặp được xem là “hoàn hảo” cũng phải trải qua xung đột. Hãy lấy những con ngỗng Canada làm [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>
	<img src="http://blog.nanowings.de/wp-content/post_images/2008/02/crying_woman_nanowingsde.gif" alt="This image has no alt text" />
	</p><p><em>Tiểu phẩm này của Dave Barry được đăng trên tờ Miami Herald vào ngày 31/07/1994.</em></p>
<p class="pdropcap">Chủ đề dành cho những người đã lập gia đình ngày hôm nay, đó là: <strong>chế ngự cơn giận dữ</strong>
<p>Kể cả những cặp được xem là “hoàn hảo” cũng phải trải qua xung đột. Hãy lấy những con ngỗng Canada làm ví dụ.</p>
<p>Chúng ở với nhau cả đời, vì thế mà người ta tự nhiên công nhận rằng chúng hết sức hoà hợp; khi nhìn thấy một đôi ngỗng đang bay trên đầu, cất tiếng kêu quạc quạc, họ thường thốt lên “Ôi, nhìn kìa, chúng thật là LÃNG MẠN!”. Điều mà họ không nhận ra là khi ngỗng gáy, đó chính là lúc chúng đang tranh luận. (”Anh có CHẮC là chúng ta đang bay về phương Bắc không?” “CHẮC CHẮN, mẹ kiếp.” “Ôi, em nghĩ chúng ta phải hỏi ai đó mất”). Lí do duy nhất để loài ngỗng sống với nhau cả đời đó là vì chúng không có tiền để thuê luật sư.</p>
<p>Mọi chuyện cũng tương tự với loài người. Ngay cả khi bạn rất yêu một người, bạn cũng sẽ phải nhận ra rằng người đó có những sở thích rất khó chịu, như việc để cái cắt móng chân ở khắp nơi trong nhà và coi đó là một phần của nghệ thuật sắp đặt; hay việc không chịu vứt vỏ của gói khoai tây chiên đi sau khi đã chén sạch sành sanh chỉ trừ ba hột muối khô chui tít trong góc; hoặc là việc bí mật cưới một người khác; hoặc suốt ngày ngồi hát bài “Chú Ngựa Không Tên”; hoặc là trả lời bất kì câu nói nào của bạn &#8211; kể cả khi câu nói đó là một thực tế ví dụ như Montpelier là thủ phủ của Vermont &#8211; bằng câu nói “Ồ, đó chỉ là quan điểm CỦA ANH”.</p>
<p>Không cần biết bạn yêu người bạn đời của mình đến mức nào, thì mối quan hệ trong trắng và đẹp như mơ của bạn cũng sẽ bị phá hỏng bởi những cơn giận dữ không đáng, những thứ mà nếu bị bỏ qua, sẽ dần dần mưng lên thành một cơn thịnh nộ nghiêm trọng và có thể bùng phát, bắn ra tung toé khắp nơi những thứ ghê gớm mà tôi không muốn tiếp tục nói ra trong bài viết này. Nhưng đó chính là lí do mà các bạn, những cặp đã kết hôn phải học cách chế ngự cơn giận của mình.</p>
<p>Nói đến ví dụ điển hình cho việc chế ngự cơn giận của các cặp vợ chồng, tôi muốn kể cho các bạn một sự kiện đã diễn ra cách đây vài năm, trong đó có sự góp mặt của em trai tôi, Sam, và vợ của chú ấy, Pat, khi cả gia đình đang trên chuyến đi nghỉ dài bằng ô tô. Sau nhiều giờ ở trên đường, họ tới được Charleston, South Carolina, nơi mà họ muốn đến thăm một người bạn cũ của gia đình. Pat là người lái xe, còn Sam thì chỉ đường, và họ tranh luận về con đường mà Sam đang chỉ. (Nếu bạn không thể hiểu tại sao một vấn đề rất nhỏ như thế cũng có thể làm cho một cặp vợ chồng cãi nhau, thì bạn sẽ mãi mãi không bao giờ lập gia đình được).</p>
<p>Vì thế, Pat quyết định, thôi được, nếu Sam nhớ đường tốt như thế, thì tốt hơn hết ANH TA nên lái cái xe ngu ngốc này. Cô ấy đi ra ngoài, sập cửa trước, mở cửa sau và vào đó ngồi cùng cậu con trai hai tuổi của hai người, Daniel. Nhưng sau đó, Pat lại nghĩ, tại sao mình lại phải ngồi ghế sau như một đứa trẻ con? Vì thế, cô ấy lại sập cửa sau. Nhưng trước khi Pat kịp mở cửa trước, Sam, lúc đó nghĩ rằng Pat đã ở trong xe, lái xe đi. Pat bị bỏ mặc đứng giữa đường, không có một xu, mặc một cái áo phông và một cái váy ngắn và tự dưng trở thành một đối tượng hư hỏng</p>
<ul>
<li>“Ê, cô em xinh đẹp!” một giọng đàn ông cất lên.</li>
</ul>
<p>Trong khi đó, ở trong xe, Sam đang lái xe với sự tập trung mãnh liệt, cao độ, chú ý tới từng biển báo, rẽ phải, rẽ trái với ý nghĩ rằng phải cho Pat thấy anh nhớ đường chính xác như thế nào. Cho tới khi anh lái xe đi được một đoạn khá xa, và nhận ra nãy giờ chẳng thấy Pat nói gì.</p>
<ul>
<li>“Pat?” anh ta hỏi.</li>
</ul>
<p>Im lặng.</p>
<ul>
<li>“Daniel,” Sam nói, với giọng cố bình tĩnh nhất có thể, “có mẹ ở đó không con?”</li>
<li>“Không”, Daniel nói.</li>
<li>“OK, Daniel” Sam nói, trong khi lập tức quay xe 180 độ “Hãy bình tĩnh” Sam trở nên hoảng loạn.</li>
</ul>
<p>Trong khi đó, quay lại với đối tượng hư hỏng của chúng ta, Pat, đang cố bước nhanh khỏi những ánh mắt hau háu của hội đàn ông trên đường, tìm thấy một bến xe bus và một bốt điện thoại, cô gọi 911 và kể về tình huống của mình.</p>
<ul>
<li>“Cô TUYỆT ĐỐI KHÔNG được bước ra ngoài” Người trực 911 nói.</li>
</ul>
<p>Trong khi đó, Sam, lúc này đang phóng như điên trên đường, đồng thời nhắc Daniel phải bình tĩnh đã tìm lại được chỗ mà anh ta bỏ Pat lại. Sam nhìn thấy một viên cảnh sát, chạy tới và kể lại thật nhanh những gì đã xảy ra.</p>
<p>Viên cảnh sát nói “Anh bỏ vợ anh ở CHỖ NÀY?”. Không thêm một lời nào, viên cảnh sát chạy đến chiếc xe tuần tra, quay đầu và rồ máy chạy thẳng. Sam sau này chưa lần nào gặp lại anh ta.</p>
<p>Trong khi đó, tại bến xe bus, một viên cảnh sát khác, được 911 gửi đến, tìm thấy Pat và nghe cô phân trần.</p>
<ul>
<li>“Chồng tôi và tôi xảy ra bất đồng ý kiến,” cô nói, “và…”</li>
<li>“Ồ…”, viên cảnh sát nói. “Một vụ bạo hành gia đình.”</li>
<li>“Không,” Pat nói. “Nó KHÔNG PHẢI là bạo hành gia đình. Chồng tôi chỉ…”</li>
</ul>
<p>Một cảnh sát khác lại đến.</p>
<ul>
<li>“Hey,” viên cảnh sát thứ nhất nói. “Tôi có một vụ bạo hành ở đây.”</li>
<li>“Nó KHÔNG PHẢI là bạo hành”, Pat nói.</li>
</ul>
<p>Pat được đưa đến sở cảnh sát, ở đó viên cảnh sát gọi điện đến nhà người bạn cũ &#8211; người duy nhất mà Pat biết trong thành phố &#8211; và giải thích câu chuyện.</p>
<ul>
<li>“Chúng tôi gặp một vụ bạo hành và Pat Barry đang ở đây,” viên cảnh sát nói.</li>
<li>“NÓ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT VỤ BẠO HÀNH,” Pat nói chen vào ở phía ngoài.</li>
</ul>
<p>Thật may là Sam cũng gọi điện cho người bạn, và sau đó anh và vợ đã được đoàn tụ ở sở cảnh sát, nơi mà Pat đã may mắn không bị ghép vào hình phạt cao nhất. Mọi thứ lại trở nên yên ổn ngoại trừ việc cho tới tận hôm nay Daniel vẫn luôn lo lắng mỗi khi mẹ cậu bé bước ra khỏi ô tô.</p>
<p>Dù sao tôi cũng hi vọng bài học kinh nghiệm của Sam và Pat đã cho các bạn, những cặp vợ chồng, thấy được tầm quan trọng của việc chế ngự cơn thịnh nộ và cách sử dụng những biện pháp tâm lí để xử lí những xung đột trong cuộc hôn nhân của các bạn. Ví dụ như, cho những chuyến du lịch dài, tốt hơn là chúng ta nên ngồi trong cốp xe.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/02/12/che-ngu-con-gian-du/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những cậu trai&#8230; họ “Đào” tên “Mỏ”</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/29/nhung-cau-trai-ho-dao-ten-mo/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/29/nhung-cau-trai-ho-dao-ten-mo/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Jan 2008 17:10:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>tiendung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Life Style]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Thinking]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/29/nhung-cau-trai-ho-dao-ten-mo/</guid>
		<description><![CDATA[“Em có tiền lẻ không, trả hộ anh cái, anh toàn tiền chẵn thôi”; “Thôi chết, đi đón em vội quá, quên không mang ví rồi”&#8230;Một vài lần đầu, không ít girl nhà mình chắc mẩm trong bụng “anh ấy chỉ quen xài tiền to” hay là “thương quá, chắc đón mình vội lắm” nên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://blog.nanowings.de/wp-content/post_images/2008/01/daomo.jpg" align="right" height="169" width="254" /><em><strong>“Em có tiền lẻ không, trả hộ anh cái, anh toàn tiền chẵn thôi”; “Thôi chết, đi đón em vội quá, quên không mang ví rồi”&#8230;Một vài lần đầu, không ít girl nhà mình chắc mẩm trong bụng “anh ấy chỉ quen xài tiền to” hay là “thương quá, chắc đón mình vội lắm” nên vui vẻ rút ví ra trả giùm cho những chàng “đào mỏ”&#8230;  </strong></em></p>
<p><strong><em>Mr “tiền lẻ”</em></strong></p>
<p class="pdropcap">D T là nick được nhắc đến khá nhiều trong một forum nổi tiếng. Các member nữ nhắc đến D không phải vì vẻ điển trai hay cách nói chuyện ngọt ngào mía lùi, họ thường dành cho D những nụ cười khẩy “nản vô cùng”. Thêm nữa họ còn “thân mến” đặt cho D cái tên “T tiền lẻ”.</p>
<p>Cứ thấy nick nào avatar xinh xinh một tí, hoặc cảm thấy có “tiếng tăm” hot girl ngoài đời là D làm quen bằng được. Sau vài lần họp room, tăm tia thấy nàng có xe đẹp hay nói chung là “bóng sáng”, D xin số phone, vài lần nhắn tin làm quen rồi sau đó rủ nàng đi chơi. Chuyện nếu chỉ có thế thì lại quá bình thường, giống như hàng nghìn kiểu làm quen qua mạng.</p>
<p>Đợt ấy trong diễn đàn có một nàng mới từ nước ngoài về, dĩ nhiên là thừa xinh và nổi bật để D chú ý đến. Chat chit trên mạng nhận nhau bét nhè, nàng đồng ý gặp D. Hai người hẹn nhau đi film lần đầu tiên, vừa chân ướt chân ráo lên Megastar nàng đã nhận được tin nhắn D “nhờ” xuống trả hộ… tiền tacxi vì “hết tiền lẻ”. Do sống tại Sing đã lâu nên nàng cũng khá thoải mái, xuống trả gần 100k “tiền lẻ” cho D.</p>
<p>Lên quầy mua vé, quay đi quay lại đã không thấy D đâu. Nàng ngơ ngác đứng đợi mãi, sợ muộn giờ đành vào mua vé cùng đồ ăn. Trả tiền xong bỗng thấy D hớn hở chạy ra, “Anh vừa đi WC đông quá em ạ, em mua rồi à? Thôi vào xem đi không muộn !!”</p>
<p>Cô bạn chỉ hết ngơ ngác và tỏ ra khó chịu khi đi về, D lại thủ thỉ “Đưa anh tiền đi taxi với, sợ đường về không có hàng đổi tiền !” Tất nhiên là nàng từ chối. Tưởng là hết chuyện, thế mà ngày hôm sau vẫn thấy D thản nhiên rủ đi ăn, nàng nhẹ nhàng ignore cái nick của Mr “tiền lẻ”, trong lòng tràn đầy thất vọng về một chàng trai đầu tiên gặp khi bước chân về Hà nội.</p>
<p>Nàng buồn buồn đem kể với H, cô bạn trong forum, ai ngờ “bị” như nàng cũng là chuyện “thường gặp”. Quen nhau buổi đầu tiên, đang đi ngoài đường thì hết xăng, D dắt xe vào đổ xăng rồi quay ra hỏi H có 50k “tiền lẻ” không. Quá bất ngờ, chẳng lẽ lại đứng kỳ kèo ở chỗ đông người nên H đưa luôn tiền và kiếm cớ về. Cả hai “nạn nhân bất đắc dĩ” này đều tự hỏi trong lòng mệnh giá loại tiền mà D thường sử dụng khi không có họ !?!</p>
<p><em><strong>Sir “quên ví”</strong></em></p>
<p>B (sn1987) tuy không hẳn đẹp trai nhưng biết cách ăn mặc và biết cách cuốn hút con gái bằng giọng nói như được “tẩm đường” vậy. Gia cảnh không giàu có nhưng lại muốn tiêu tiền to nên B cũng nợ bạn bè một khoản lớn. Biết khó trông chờ bố mẹ trả nợ, B tìm cách quen Tr, một tiểu thư nhà phố cổ.</p>
<p>Bố Tr là chủ một cửa hàng đồng hồ khá to trên phố CG. Tr lại là con út nên được cưng chiều hết mực. Quen nhau rồi yêu nhau như bao mối tình khác, thế nhưng lạ một chỗ chỉ sau 3 tuần yêu nhau, khi đi chơi toàn thấy B quên tiền, quên ví đúng lúc&#8230; hỏng xe, hết xăng. Tr cũng thật thà và chẳng suy nghĩ gì, được bố cho tiền tiêu toàn đưa B để thanh toán mọi khoản đi chơi, xem film. Thấy Tr đi xe ga, B cũng nài Tr đến đưa đón hàng ngày. Sau khi đưa Tr đến lớp học thêm, chàng phóng xe đi khắp phố phường lượn lờ và đi đâu cũng khoe “Xe tao đẹp không ?”</p>
<p>Được 3 tháng, B nhờ Tr mang giấy tờ xe ra cầm cố để B trả nốt tiền nợ bạn bè. Cô gái vì yêu người yêu nên tin chắc trong một tuần B sẽ lấy lại giấy tờ cho mình. Nguy hiểm hơn, B thuyết phục Tr ký vào hết các giấy tờ ở hàng cầm đồ, coi như chính Tr đứng ra chứ không liên quan gì đến cậu nữa. Một tuần rồi hai tuần, B vẫn thản nhiên nói không có tiền. Báo hại cho Tr về khóc lóc xin bố đến chuộc giấy mà vẫn không dám hé răng khai ra B.</p>
<p>Mối tình đầy tính toán này chỉ bị chia cắt bởi gia đình Tr phát hiện ra tất cả những “trò mèo” của B. B bị anh trai của Tr doạ cho một trận sợ gần chết, tuy nhiên tháng sau đã thấy cậu tìm cách tăm tia con gái một bác có chức sắc. Chỉ tội cho Tr, bất chấp gia đình ngăn cản vẫn giữ liên lạc với B để giữ lại chút “tình yêu” mà cô luôn mong đợi.</p>
<p><em><strong>Cái tiếng “xấu xí”.</strong></em></p>
<p>Lợi dụng là một điều không bao giờ chấp nhận được trong tình yêu. Hơn nữa những kẻ thực dụng này thậm chí còn chưa yêu đã lộ vẻ “bòn rút”. Chỉ cần được trả tiền một buổi đi chơi, hay làm thế nào để không bị “thiệt” là họ đã vui lắm rồi.</p>
<p>Hoặc có những cậu lúc đầu yêu thì không tính toán gì đâu, nhưng thấy bạn gái mình có điều kiện, thế là hình thành mục đích, lại thêm sự chiều chuộng thường tình của con gái khi yêu nữa, các cậu ấy nghiễm nhiên hưởng thụ với châm ngôn “yêu rồi thì 2 là 1”&#8230;</p>
<p>Điều này thật đáng xấu hổ, đặc biệt, khi bạn là một cậu con trai. D T nói trên sau khi gây ra bao vụ “tiền lẻ” đã bị chính một member nữ chửi ngay trước mặt cả forum, đòi T trả lại số tiền khi đi chơi T “mượn” mà không bao giờ trả. Chẳng biết đến khi nào cái tiếng xấu xí mới hết đi trong lòng bạn bè về một nam nhi bóng bẩy chỉ biết xin “tiền lẻ” của bạn gái.</p>
<p>Rất may những kẻ xấu tính này chỉ là thiểu số. Chỉ cần một vài lần lộ rõ “bản chất”, họ sẽ bị tẩy chay không những bởi nạn nhân mà còn bị người khác coi thường, đem ra làm “câu chuyện cảnh giác”. Girls ơi, nhớ phải thật “tỉnh” khi gặp những kẻ họ “Đào” tên “Mỏ” này nhé !</p>
<p align="right"><em>[Thiếu Khanh - <a href="http://kenh14.channelvn.net/home/b_life/doisong/2008122184223538_tm,1_nhung-cau-trai-ho-dao-ten-mo.chn" target="_blank">Kênh 14</a>]</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/29/nhung-cau-trai-ho-dao-ten-mo/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi học lớp 11 – đã ngủ với 11 gã đàn ông&#8230;</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/29/toi-hoc-lop-11-da-ngu-voi-11-ga-dan-ong/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/29/toi-hoc-lop-11-da-ngu-voi-11-ga-dan-ong/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Jan 2008 17:02:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vietyen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Life Style]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Thinking]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/29/toi-hoc-lop-11-da-ngu-voi-11-ga-dan-ong/</guid>
		<description><![CDATA[Chuyện thật của tôi
&#8220;Lớp 9&#8230;Người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Chuyện thật của tôi</em></p>
<p><strong>&#8220;Lớp 9&#8230;Người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”&#8230;&#8221;</strong></p>
<p style="text-align: center"><img src="http://blog.nanowings.de/wp-content/post_images/2008/01/paar-schlaffen.jpg" alt="paar-schlaffen.jpg" /></p>
<p class="pdropcap">Tôi lớn lên bình thường, bố mẹ không quá yêu chiều nhưng chưa bao giờ là những người không tâm lý. Tôi sống đầy đủ, gia đình không nghèo và chưa phải thiếu thốn bất kỳ một thứ gì.</p>
<p>Tôi không quá ngoan nhưng cũng không hư, so với một đứa con gái, có lẽ là tôi hơi bướng một chút, học lực tôi tốt và những mối quan hệ bạn bè luôn cởi mở &#8211; tôi hoà đồng.<br />
Tôi đã từng như thế, đó là khoảng thời gian đã qua không một chút sóng gió gì. Bây giờ, tôi đã khác, là một đứa con gái 17 tuổi, tôi đã khác trước rất nhiều rồi.</p>
<p>Tôi yêu khi mới học lớp 9, điều đó là thay đổi lớn nhất cuộc đời tôi. Một sự hưng phấn mới lạ. Người ta thì vẫn cứ hay nói là, trẻ con, không bao giờ biết yêu thực sự cả.</p>
<p>Nhưng, tôi tin là khi đó, tôi đã biết yêu thực sự rồi. Hay ít ra, là lúc đó, tôi đã yêu đủ nhiều để bây giờ, cảm thấy trong lòng mình một vết xước quá sâu của những thứ lướt qua gọi tên là “kỷ niệm”.</p>
<p>Lớp 9, thì còn quá non nớt phải không? Chắc non nớt đủ nhiều để hồn nhiên. Tôi cũng có quá nhiều điều chưa biết. Người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”.</p>
<p>Báo chí nói nhiều về tình yêu giới trẻ, những thứ này nọ, nguy hiểm khi quan hệ…v.v nhưng đối với chúng tôi khi ấy, những điều đó thật ngớ ngẩn và chỉ dành cho những kẻ “ngu ngốc”. Còn chúng tôi?</p>
<p>Chúng tôi biết, chúng tôi hiểu, tự cho rằng mình thông minh khi đang “quá dễ dãi”. Và chúng tôi đã ngủ với nhau, vì anh ấy “cho rằng” anh ấy sẽ yêu được tôi mãi mãi.</p>
<p>Chỉ vài tuần sau khi chúng tôi lần đầu tiên quan hệ, chỉ vài tuần sau khi tôi đánh mất cái mà người ta gọi là “đời con gái” vào tay anh. Anh ra đi, ra đi ở đây mang một nghĩa không hề cầu kỳ, chỉ đơn giản là anh ta bỏ tôi, như kiểu trẻ con chán đồ chơi vậy.</p>
<p>Tôi không khóc, tôi không buồn, tôi không đau khổ. Đối với tôi khi đó, có những sự mơ hồ, căm ghét anh vì sự ruồng rẫy đó nhiều đến mức khiến tôi cảm giác rằng anh không xứng đáng với những gì tôi đem cho. Đó là tôi nghĩ thế! Cái cảm giác bị bỏ rơi khi còn quá… trẻ đã khiến tôi “ngã” mãi đến tận bây giờ.</p>
<p>Và cứ như thế, suốt 3 năm nay, tôi đã quan hệ “thử” với biết bao nhiêu người con trai khác, khoảng 11, 12 người… Đấy là tôi nhớ thế, có khi, còn nhiều hơn ấy chứ. Tôi luôn bỏ họ trước khi họ bỏ tôi, như một sự đề phòng cần thiết vì đã từng bị người ta bỏ rơi khổ sở.</p>
<p>“Hồn nhiên đánh mất” bởi lần đầu tiên bỡ ngỡ… để giờ đây tôi mang những tiếng thở nặng nề. Đã có những ngày dài đằng đẵng tôi nằm trơ trọi nước mắt khô. Mới 17 tuổi, sao tôi khinh bỉ bản thân mình đến thế? Tôi ngủ với đàn ông chẳng vì một lý do gì, cứ dễ dãi như một “nhu cầu” mà tự nhiên tôi thậm chí không hề thấy thích!</p>
<p>Tôi muốn dừng lại, nhưng với cái ý nghĩ, “mất rồi” thì bao nhiêu lần chả thế, với ai chả thế, và với bao nhiêu người có quan trọng gì? Thế là, tôi lại tiếp tục quăng mình đi… Tôi đang trả giá trong một sự “hưởng thụ” lạ lùng…Có lẽ…</p>
<p>Vẫn mặc đồng phục, vẫn áo trắng tinh, vẫn cái vẻ tinh khôi đến trường như thế, nhưng tôi đã … khác xưa quá nhiều rồi…Tôi đang hối hận ư? Tôi viết ra để làm gì? Để cảm thấy mình… đáng khinh quá sao?</p>
<p align="right"><em>Nguồn: <a href="http://kenh14.channelvn.net/home/b_life/doisong/20071219104132318_tm,1_toi-hoc-lop-11--da-ngu-voi-11-ga-dan-ong.chn" target="_blank">Kênh 14</a> </em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/29/toi-hoc-lop-11-da-ngu-voi-11-ga-dan-ong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tâm sự của một tay “sát” gái</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/29/tam-su-cua-mot-tay-sat-gai/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/29/tam-su-cua-mot-tay-sat-gai/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Jan 2008 16:53:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vietyen</dc:creator>
				<category><![CDATA[Life Style]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Thinking]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/29/tam-su-cua-mot-tay-sat-gai/</guid>
		<description><![CDATA[Ghi theo lời kể của D, 20 tuổi 
20 tuổi, tôi có trong tay cái “thành tích” “phệt” đến gần ba chục em. Mà có thằng nào như tôi, đã dẫn tới cả chục đứa con gái đi phá thai. Tôi là một thằng cặn bã??!! Hay con gái bây giờ, nhiều em cũng “dễ” [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="pdropcap"><img src="http://blog.nanowings.de/wp-content/post_images/2008/01/sat_gai.jpg" align="right" height="221" width="333" /><em>Ghi theo lời kể của D, 20 tuổi </em></p>
<p class="pdropcap"><strong><em>20 tuổi, tôi có trong tay cái “thành tích” “phệt” đến gần ba chục em. Mà có thằng nào như tôi, đã dẫn tới cả chục đứa con gái đi phá thai. Tôi là một thằng cặn bã??!! Hay con gái bây giờ, nhiều em cũng “dễ” lên giường quá!</em></strong></p>
<p align="justify"><span style="font-weight: bold">Em trẻ nhất tôi “phệt” sinh năm 1993.</span></p>
<p align="justify">Tôi chẳng đẹp trai, chẳng lắm tiền. Không giàu có, không xe đẹp. Nhưng nói chuyện với con gái nhiều, nhất là nói chuyện qua điện thoại, thì “em” nào cũng bảo tôi nói chuyện duyên, hấp dẫn.</p>
<p align="justify">80% trong số đó, kiểu gì cũng đã có lúc thích tôi. Tôi hoàn toàn ý thức được điều đó.</p>
<p align="justify">Tôi đã “lên giường” với kha khá con gái và có kiểu quy ước thế này. Em nào còn “con gái” mà tôi là người bóc tem thì tôi gọi là “huy chương vàng”. Em nào đã quan hệ rồi nhưng vấn còn ngon nghẻ thì tôi gọi là huy chương bạc. Không chơi loại đồng, nhôm, sắt thép han gỉ, không chơi gái bao.</p>
<p align="justify">Tôi đã bóc tem được 8 cái huy chương vàng và 20 cái huy chương bạc. Nhiều khi cũng thấy giật mình! Em nhỏ nhất tôi “phệt” là một em sinh năm 1993. Quen nhau cái, nói chuyện một buổi tối là phệt luôn, chỉ mất mỗi tiền nhà nghỉ. Ngủ với nhau một đêm, xong rồi cũng bái bai luôn. Mà em đấy lại là “huy chương bạc” đấy. Thế mới kinh.</p>
<p align="justify">Huy chương vàng tôi đạt được nhanh nhất là quen nhau 2 hôm, tới hôm thứ 3 thì “phệt”.</p>
<p align="justify">Tôi không phải là thằng tử tế gì. Cũng mang tiếng là thằng “sát gái” này kia. Lúc phệt được em nào thì cũng sướng. Nhưng sau đó, khi mệt mỏi, chán nản, lúc có chuyện gì buồn, nghĩ lại thì thấy chả hay ho gì, thấy tởm lợm chính mình, thấy mình đúng là một thằng cặn bã.</p>
<p align="justify">Nhưng nói chẳng phải bao biện. Con gái bây giờ hình như thoáng quá và bạo quá. Vừa thích người ta một cái, hay mồm nói “em yêu anh quá” là đã sẵn sàng “lên giường” với thằng đấy, thì bảo con trai bọn tôi, “đỡ” thế nào được.</p>
<p align="justify">Đàn ông con trai thì cũng là người. Những cái chuyện quan hệ tình dục, đến lúc đấy, thì mấy người còn tỉnh táo để mà nghĩ nên hay không nên, làm thế là đúng hay là sai. Và các em cứ “cho” thì tội gì tôi không “nhận”.</p>
<p align="justify"><span style="font-weight: bold">Tôi đã dẫn chục em đi phá thai.</span></p>
<p align="justify">Tôi đã dẫn tầm chục đứa con gái đi phá thai. Trong đó, chỉ có một là “vợ” tôi. “Vợ” tôi dính đúng 2 tuần thì biết, thế là tôi đưa đi. Những ai chơi với tôi, đều biết cả. Lăng nhăng với ai, chứ với “vợ”, tôi yêu cô ấy thật lòng.</p>
<p align="justify">Chuyện này xảy ra hồi mới yêu nhau. Yêu từ hồi đó tới bây giờ đã hơn 2 năm rồi còn gì. Bọn tôi vừa bỏ nhau, nhưng chẳng có lý do dính dáng đến cái chuyện “fệt” xong rồi bỏ cả.</p>
<p align="justify">Lúc biết chuyện cô ấy “dính”, tôi đề nghị đưa cô ấy đi, không hề ngại ngần, xấu hổ gì cả. Tôi thấy đương nhiên tôi phải có trách nhiệm với chuyện này, thế thôi. “Vợ” tôi chỉ phải uống thuốc cho ra chứ không phải nạo hút. Có đứa biết chuyện, sau này hỏi tôi, mày đưa “vợ” đi phá đứa con của mày, không cảm thấy ăn năn, day dứt gì à. Tôi nghĩ lại, đúng là lúc đó, tôi hình như không có cái cảm giác ấy hoặc là rất mờ nhạt.</p>
<p align="justify">Tôi chỉ nhớ rõ ràng là, tôi lo cho “vợ” tôi nhiều hơn, sợ cô ấy đau, sợ cô ấy nhỡ có làm sao, có di chứng gì. Sau chuyện đó, tôi càng yêu vợ mình hơn. Hơn nữa, cái thai mới hai tuần tuổi, mới chỉ là cái phôi, chưa thành hình người, nên có lẽ tôi cũng chưa có cảm giác gì mấy. Với lại, nếu tôi tiếc, nếu tôi có cảm giác gì, thì chẳng lẽ chúng tôi sẽ giữ lại cái thai ấy, để sinh ra, khi mà chúng tôi còn quá trẻ và chưa thể tính đến chuyện cưới nhau. Lúc ấy, tôi mới 18, cô ấy cũng chỉ bằng tuổi tôi.</p>
<p align="justify">Số còn lại tôi dẫn đi toàn là em gái chơi thân, bạn bè. Chúng nó quan hệ với bọn con trai, “dính” rồi bị bỏ. Và chúng nó nhờ tới tôi, thế là tôi thành người dẫn chúng nó đi phá.</p>
<p align="justify">Dẫn đi nhiều lần đến nỗi, thậm chí tôi hoàn toàn biết rõ về cảm giác của chúng nó khi đi phá. Có những đứa phá xong, nằm bẹp dí cả tháng. Nhưng cũng có những đứa, xong cái, nhảy lên xe đi luôn, hồi luôn, một hai hôm sau đã lại thấy đi nhảy nhót bình thường.</p>
<p align="justify">Nghe thì “hoành tráng” vậy. Vậy mà từ khi chia tay “vợ”, tôi vẫn buồn, vẫn cố tìm kiếm một ai đấy tôi yêu và yêu tôi thật lòng&#8230;</p>
<p align="right"><em>[Quỳnh Lê - <a href="http://kenh14.channelvn.net/home/b_life/doisong/2008127161555502_tm,1_tam-su-cua-mot-tay-sat-gai.chn" target="_blank">Kênh 14</a>]</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/29/tam-su-cua-mot-tay-sat-gai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thành công và thất bại</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/09/thanh-cong-va-that-bai/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/09/thanh-cong-va-that-bai/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Jan 2008 03:58:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thutrang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/09/thanh-cong-va-that-bai/</guid>
		<description><![CDATA[Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó.
Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó.<br />
Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài.<br />
Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.<br />
Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác.<br />
Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.<br />
Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.<br />
Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được.<br />
Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn.<br />
Người thành công luôn trao dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung.  Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng.<br />
Người thất bại có trí tuệ hạn chế,  sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha.  Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội.<br />
Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.<br />
Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay xấu.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/09/thanh-cong-va-that-bai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cầu mong</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/09/cau-mong/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/09/cau-mong/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Jan 2008 03:54:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thutrang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/09/cau-mong/</guid>
		<description><![CDATA[
Cầu mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và yên bình trong một thế giới có nhiều điều mà bạn không thể hiểu được.
Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<ul>
<li>Cầu mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và yên bình trong một thế giới có nhiều điều mà bạn không thể hiểu được.</li>
<li>Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan. Bạn hãy luôn biết rằng có một người nào đó hiểu và yêu bạn, người đó luôn ở cạnh bạn ngay cả khi bạn cảm thấy cô độc nhất.</li>
<li>Cầu mong bạn sẽ khám phá sâu sắc lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một thế giới yên bình.</li>
<li>Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho bạn hằng ngày.</li>
<li>Và, cầu mong, bạn hãy trao tặng những món quà như vậy cho người khác ngay khi bạn nhận được chúng. Hãy nhớ, mặt trời vẫn chiếu sáng khi cơn bão có vẻ như kéo dài vô tận. Bạn hãy hiểu rằng một người yêu thương bạn thật sự là khi họ không ở bên cạnh nhưng bạn vẫn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm của người ấy.</li>
<li>Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va chạm và đau khổ mà bạn gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh phúc mà bạn sẽ có.</li>
<li>Cầu mong những điều mà bạn cảm thấy là khiếm khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của bạn trong tương lai.Cầu mong bạn nhìn thấy tương lai của bạn như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và những khả năng.</li>
<li>Cầu mong bạn tìm thấy đầy đủ sức mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ hại mà không bị bất cứ một người nào phán xử vì kết quả đó.</li>
<li>Cầu mong bạn luôn luôn cảm thấy được yêu thương</li>
</ul>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/09/cau-mong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Dễ và Khó</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/09/de-va-kho/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/09/de-va-kho/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 Jan 2008 03:50:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thutrang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/09/de-va-kho/</guid>
		<description><![CDATA[Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.</p>
<p>Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.</p>
<p>Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.</p>
<p>Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.</p>
<p>Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.</p>
<p>Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.</p>
<p>Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.</p>
<p>Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.</p>
<p>Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.</p>
<p>Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.</p>
<p>Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.</p>
<p>Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.</p>
<p>Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.</p>
<p>Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.</p>
<p>Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.</p>
<p>Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.</p>
<p>Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.</p>
<p>Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.</p>
<p>Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. &#8230;.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/09/de-va-kho/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một chút trong cuộc đời</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/08/mot-chut-trong-cuoc-doi/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/08/mot-chut-trong-cuoc-doi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 07 Jan 2008 23:01:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thutrang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/08/mot-chut-trong-cuoc-doi/</guid>
		<description><![CDATA[Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. 
Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm. 
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất. 
Một chút lời an ủi có thể làm dịu [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. </span><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm. </span><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất. </span><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát. </span><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt. </span><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa. <o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau. <o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại. <o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI">Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công. <o:p></o:p></span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-right: -0.25pt; text-align: justify"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong>Đó là những cái &#8220;một chút&#8221; nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.</strong><o:p></o:p></span></p>
<p><strong><span style="font-size: 12pt; font-family: VNI-Palatin" lang="EN-US">Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: &#8220;Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi&#8221;.</span></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/08/mot-chut-trong-cuoc-doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>3 điều giá trị</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2008/01/08/3-dieu-gia-tri/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2008/01/08/3-dieu-gia-tri/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 07 Jan 2008 23:00:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thutrang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Vietpage]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2008/01/08/3-dieu-gia-tri/</guid>
		<description><![CDATA[ 
Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:


 Thời gian
 Lời nói
 Cơ hội

 Ba điều trong đời không được đánh mất:


 Sự thanh thản
 Hy vọng
 Lòng trung thực

 Ba thứ có giá trị nhất trong đời:


 Tình yêu
 Lòng tự tin
 Bạn bè

 Ba thứ trong [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span dir="rtl" style="font-size: 16pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="HE"> </span></strong><strong><span style="font-size: 16pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="EN-US"><o:p></o:p></span></strong></p>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong>Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Thời gian</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Lời nói</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Cơ hội</span></li>
</ol>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong> Ba điều trong đời không được đánh mất:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Sự thanh thản</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Hy vọng</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Lòng trung thực</span></li>
</ol>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong> Ba thứ có giá trị nhất trong đời:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Tình yêu</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Lòng tự tin</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Bạn bè</span></li>
</ol>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong> Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Giấc mơ</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Thành công</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Tài sản</span></li>
</ol>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong> Ba điều làm nên giá trị một con người:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Siêng năng</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Chân thành</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Thành đạt</span></li>
</ol>
<p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt"><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"><strong> Ba điều trong đời làm hỏng một con người:</strong><br />
</span></p>
<ol>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Rượu</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Lòng tự cao.</span></li>
<li><span style="font-size: 10pt; font-family: 'Arial','sans-serif'; color: black" lang="VI"> Sự giận dữ.</span></li>
</ol>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2008/01/08/3-dieu-gia-tri/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Có những điều không thể quên trong cuộc sống</title>
		<link>http://www.nanowings.de/2007/12/10/co-nhung-dieu-khong-the-quen-trong-cuoc-song/</link>
		<comments>http://www.nanowings.de/2007/12/10/co-nhung-dieu-khong-the-quen-trong-cuoc-song/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Dec 2007 11:30:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nhatminhys</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thinking]]></category>
		<category><![CDATA[Viet page]]></category>
		<category><![CDATA[Ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://blog.nanowings.de/2007/12/10/co-nh%e1%bb%afng-di%e1%bb%81u-khong-th%e1%bb%83-quen-trong-cu%e1%bb%99c-s%e1%bb%91ng/</guid>
		<description><![CDATA[1. Cho mọi người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình.
2. Ghi nhớ những bài thơ bạn yêu thích.
3. Đừng vội tin những gì bạn nghe.
4. Khi bạn nói yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy.
5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>1. Cho mọi người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình.</p>
<p>2. Ghi nhớ những bài thơ bạn yêu thích.</p>
<p>3. Đừng vội tin những gì bạn nghe.</p>
<p>4. Khi bạn nói yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy.</p>
<p>5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn vào mắt người bạn đang xin lỗi.</p>
<p>6. Hãy đính hôn ít nhất là 6 tháng trước khi bạn kết hôn.</p>
<p>7. Tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.</p>
<p>8. Đừng bao giờ cười vào những ước mơ của người khác.</p>
<p>9. Hãy yêu một cách sâu sắc và đam mê. Có thể bạn sẽ bị tổn thương, nhưng đó là cách duy nhất bạn học sống một cách hoàn hảo.</p>
<p>10. Khi không đồng ý điều gì, hãy đấu tranh một cách công bằng.</p>
<p>11. Đừng phán xét ai qua nhân thân hay hoàn cảnh xuất thân của họ.</p>
<p>12. Hãy bắt chính mình nói chậm nhưng suy nghĩ nhanh.</p>
<p>13. Khi ai đó hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời, hãy mỉm cười và hỏi lại &#8220;Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?&#8221;</p>
<p>14. Một tình yêu lớn và những khám phá vĩ đại cũng bao gồm những rủi ro to lớn.</p>
<p>15. Hãy liên lạc với mẹ bạn thường xuyên nếu bạn sống xa nhà.</p>
<p>16. Theo đuổi 3 điều: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những việc mình làm.</p>
<p>17. Đừng để 1 cuộc đấu khẩu nhỏ làm tổn thương 1 tình bạn lớn.</p>
<p>18. Khi bạn nhận ra bạn vừa gây ra lỗi lầm, hãy nhanh chóng sửa sai.</p>
<p>19. Mỉm cười khi nhấc điện thoại lên, người gọi sẽ nghe được điều đó trong giọng nói của bạn.</p>
<p>20. Tranh thủ thời gian ở một mình.</p>
<p>21. Hãy mở rộng đôi cánh tay bạn để thay đổi, nhưng đừng để mất đi giá trị của chính mình.</p>
<p>22. Hãy nhớ sự im lặng thỉnh thoảng là câu trả lời tốt nhất.</p>
<p>23. Đọc nhiều sách. Tivi không thay thế được điều này.</p>
<p>24. Sống 1 cuộc sống tốt và đức hạnh, để sau này về già nghĩ lại, bạn sẽ muốn sống 1 cuộc đời như thế lần thứ hai.</p>
<p>25. Mức độ tình yêu trong gia đình bạn luôn là nền tảng cuộc sống của bạn. Tất cả những gì bạn làm là tạo một mái nhà thanh bình và hoà thuận.</p>
<p>26. Khi bạn bất đồng với người yêu, hãy chỉ đề cập đến vấn đề hiện tại, đừng đụng chạm đến quá khứ.</p>
<p>27. Đừng chỉ nghe những gì người ta nói, hãy nghe tại sao họ nói như vậy.</p>
<p>28. Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để khám phá ra sự bất tử.</p>
<p>29. Hãy đối xử tử tế với thiên nhiên.</p>
<p>30. Đừng bao giờ làm gián đoạn khi bạn đang được khen ngợi.</p>
<p>31. Ý thức được công việc của mình.</p>
<p>32. Đừng tin ai đó khi người ấy không nhắm mắt trong lúc bạn hôn người ấy!</p>
<p>33. Mỗi năm 1 lần, hãy đi đến nơi nào mà bạn chưa từng đến.</p>
<p>34. Nếu bạn làm ra nhiều tiền, hãy giúp đỡ mọi người. Đó là tài sản giá trị nhất.</p>
<p>35. Hãy nhớ, 1 mối quan hệ tốt nhất là khi tình cảm của bạn dành cho người đó vượt lên trên những gì bạn cần ở họ.</p>
<p>36. Hãy chiêm nghiệm thành công của bạn dựa trên những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.</p>
<p>37. Sống với sự hiểu biết và kiến thức.</p>
<p>38. Đôi lúc cũng phải yêu và… nấu ăn một cách liều lĩnh</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.nanowings.de/2007/12/10/co-nhung-dieu-khong-the-quen-trong-cuoc-song/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

